Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ

Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ

George Bernard Shaw

Ngày đầu tiên của năm học, vị giáo sư môn hóa lớp của lớp tôi tự giới thiệu mình với sinh viên trong lớp. Rồi dành thì giờ cho chúng tôi làm quen với nhau. Đương lúc tôi đứng dậy nhìn xung quanh thì nhận thấy một bàn tay dịu dàng đặt lên vai mình. Tôi xoay người lại và nhận ra đó là bà cụ có vóc dáng nhỏ bé, làn da nhăn nheo, tươi cười nhìn tôi với nụ cười làm sáng cả gương mặt bà.

Bà nói:

- Xin chào, anh bạn tuấn tú. Tôi tên là Rose. Tôi 87 tuổi. Tôi có thể ôm anh bạn được chứ?

Tôi cười và vui vẻ trả lời:

- Dĩ nhiên là được, thưa bà! – và bà đã ôm tôi thật chặt.

- Tại sao bà lại vào đại học ở độ tuổi hồn nhiên và trẻ trung như thế này? – Tôi hỏi đùa.

Bà mỉm cười:

- Tôi đến đây để tìm một người đàn ông nổi tiếng, có tâm hồn để yêu và sẽ bên nhau, có một vài đứa con, và sau đó về hưu rồi đi du lịch vòng quanh thế giới.

- Bà nói nghiêm túc chứ? – tôi hỏi. Tôi tò mò muốn biết điều gì đã thúc đẩy bà muốn thử thách như thế ở độ tuổi như bà.

- Tôi luôn mơ ước được vào một trường đại học và bây giờ tôi đang thực hiện giấc mơ đó! – bà nói với tôi.

Sau khi giờ học kết thúc chúng tôi đi đến tòa nhà hội sinh viên cùng uống với nhau một ly sữa sô cô la. Chúng tôi trở thành bạn của nhau ngay. Hằng ngày trong suốt 3 tháng tiếp theo chúng tôi luôn cùng nhau rời khỏi lớp và trao đổi với nhau không dứt. Tôi luôn bị cuốn hút bởi “cỗ máy thời gian” này khi nghe bà chia sẻ sự từng trải và kinh nghiệm cuộc đời của bà với tôi.

Qua năm học, Rose trở thành một nhân vật biểu tượng trong trường đại học và dễ dàng kết bạn với tất cả mọi người. Bà thích ăn mặc lịch sự, có tính cách và hạnh phúc với sự chú ý mà các sinh viên khác tập trung vào mình. Bà luôn sống trong niềm say sưa đó.

Vào cuối khóa học chúng tôi mời Rose đến nói chuyện trong một buổi tiệc chiêu đãi và tôi sẽ không bao giờ quên được những gì bà đã truyền cho chúng tôi. Bà được giới thiệu và bước lên bục giảng đường. Khi bắt đầu phát biểu, bà đánh rơi mảnh giấy ghi chú xuống sàn. Hơi ngại ngùng và thoáng bối rối bà nghiêng người xuống micro và nói:

- Xin lỗi quý vị, tôi hơi hồi hộp. Tôi đã bỏ bia và chuyển sang rượu Lent và thứ rượu này đang giết chết tôi mất! Tôi không bao giờ sắp xếp những gì mình sẽ nói, hãy để cho tôi nói với các bạn một cách giản dị những gì tôi thực sự hiểu.

Khi chúng tôi cười, bà lấy giọng và bắt đầu:

- Chúng ta ngừng vui chơi bởi vì chúng ta đã già, nhưng thật ra chúng ta già bởi vì chúng ta không vui chơi nữa. Chỉ có năm bí quyết để giữ mình trẻ mãi, hạnh phúc và đạt được thành công.

Thứ nhất, các bạn hãy vui cười lên và tìm kiếm sự hài hước trong cuộc sống hằng ngày.

Thứ hai, các bạn hãy xem mỗi ngày là một ngày mới với những điều mới mẻ. Ai sống bằng quá khứ, định kiến của ngày hôm qua sẽ không có cơ hội tin và hiểu con người. Các bạn hãy trải lòng với những người có thể chia sẻ được. Hãy kiên trì, tin vào tâm hồn con người và đừng nhìn vào một lỗi lầm nào đó để phá bỏ tất cả những gì tốt đẹp sẽ đến trong tương lai. Các bạn đừng ngại mạo hiểm để thay đổi cuộc sống.

Thứ ba, các bạn phải có một mơ ước, một khát vọng. Khi các bạn đánh mất những mơ ước đó, các bạn sẽ chết. Đã có quá nhiều người trong chúng ta chết theo kiểu ấy và họ thậm chí cũng không biết đến điều đó!

Thứ tư, có sự khác biệt lớn giữa việc trở nên già hơn và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trên giường suốt một năm trời mà không làm được điều gì hữu ích, bạn sẽ thành 20 tuổi. Nếu tôi 87 tuổi và cứ nằm trên giường suốt một năm và không làm bất cứ điều gì, tôi vẫn sẽ trở thành một bà cụ 88 tuổi. Bất cứ người nào cũng phải lớn lên và già đi. Nhưng điều đó không làm mất đi tài năng và khả năng của các bạn. Vấn đề là trưởng thành bằng cách luôn luôn tìm được cơ hội để thay đổi.

Thứ năm, đừng bao giờ nuối tiếc. Người trưởng thành thường không nuối tiếc về những gì mình đã làm mà sẽ nuối tiếc về những gì mình đã không làm. Chỉ những người sợ chết mới hay nuối tiếc.

Bà kết thúc bài thuyết trình của mình bằng cách mạnh dạn hát bài “Cánh hoa hồng”. Bà đã cùng chúng tôi hát bài hát đó và lời bài hát ấy hiện giờ trở nên quen thuộc với cuộc sống hằng ngày của chúng tôi.

Vào cuối năm, Rose đã hoàn tất văn bằng đại học mà bà bắt đầu nhiều năm trước đây. Một tuần sau tốt nghiệp Rose đã ra đi một cách thật thanh thản trong giấc ngủ. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự đám tang của bà bằng tất cả lòng kính trọng, mến thương đối với người phụ nữ tuyệt vời đã dùng cuộc đời mình làm tấm gương minh chứng rằng: “Không bao giờ quá trễ để thực hiện tất cả những gì mà bạn có thể làm được trong đời.”

Sống trọn vẹn từng ngày

Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison - tổng giám đốc của tập đoàn Coca Cola đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.

Cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần.

Công việc là một quả bóng cao su, khi bạn làm rơi xuống đất nó sẽ nẩy lên lại.

Nhưng còn bốn quả bóng kia đều là những quả bóng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi, chúng sẽ bị trầy xước, có tỳ vết, bị nứt, hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn hãy hiểu điều đó để cố gắng phấn đấu giữ sự quân bình trong cuộc sống của bạn.
Phải làm thế nào đây?

Bạn đừng tự hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với người khác vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau. Mỗi chúng ta là một cá nhân đặc biệt.

Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì tốt nhất cho chính mình.

Chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn phần nào sẽ mất đi ý nghĩa.

Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảng khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.

Chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó để cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc, mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi ta thôi không cố gắng nữa.

Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những cơ hội của đời mình mà bạn biết cách sống dũng cảm.

Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là níu giữ thật chặt. Còn phương cách tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.

Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình đang sống mà còn có khi quên cả nơi mình định tới.

Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.

Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng, nó là kho báu mà bạn luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.

Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không bao giờ lấy lại được.

Cuộc đời không phải là đường chạy.
Nó là một lộ trình mà bạn phải thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.

10 Điều Người Trẻ Dễ Lãng Phí Nhất !!!

Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.


Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ.... Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.

Thời gian: Mỗi thời khắc "vàng ngọc" qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là "không", hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!

Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.

Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. "Trẻ ăn chơi, già hối hận" là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.

Không đọc sách: Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí "nửa cuộc đời" cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!

Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.

Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, "tuổi thọ" của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.

Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu "chủ nghĩa độc thân". Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.

Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: "Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại". Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!

Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!

Kỉ Niệm Dam Sen Park Lớp 10a2

Kỉ Niệm Dam Sen Park Lớp 10a2


Click Play http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/Hoanh7299/play.jpg để nghe
Bài Hát: Tình Bạn - Đan Trường

http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen2.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen1.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen3.jpg
http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen4.jpg
http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen28.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen25.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen24.jpg

http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen17.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen11.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen10.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen46.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen45.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen42.jpg

http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen38.jpg



http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen35.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen34.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen60.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen59.jpg

http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen49.jpg

http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/DamSen10a2/damsen56.jpg




Tình Yêu 2 màu đen trắng

đây là 1 câu chuyện tình yêu cảm động mà Hoành sưu tầm được từ web nè ^^


Click Play http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/Hoanh7299/play.jpg để nghe

Tình Yêu 2 màu đen trắng


Tôi chỉ là một con bé, không hơn không kém. Ở tuổi mười bảy, sống rất ngây ngô .Tôi lại càng bé nhỏ hơn bên cạnh anh -một sinh viên năm thứ năm đại học Y khoa .
Anh là anh họ của nhỏ bạn rất thân với tôi . Qua những lần trò chuyện với anh, càng ngày tôi càng mến anh hơn. Anh là một thanh niên đứng đắn,học giỏi, nói năng khéo léo tính tình lại vui vẻ, vì thế tôi - một con bé ngây ngô - chẳng được anh xem như một người bạn gái .

Tôi không hiểu vì tình yêu hay vì hiếu thắng mà lúc đó tôi quyết lòng chinh phục trái tim anh.
Chúng tôi vẫn gặp nhau . Thỉnh thoảng anh chỉ hai đứa tôi một bài toán khó, một câu Anh văn hay kể những câu chuyện mới lạ, lắm lúc lại bàn đến chuyện đời . Thời gian đó tôi sống bằng sự ngây thơ, hồn nhiên mà giả dối bằng những sự trùng hợp do tôi tự tạo ra .

Có lần anh bảo anh rất thích màu trắng và màu đen, bởi nó rõ ràng không lẫn lộn với màu nào, rất thật. Lúc đó, tôi vờ tròn mắt ngây thơ nói: "Ơ, ai cho anh bắt chước em !" ( nhưng màu tôi thích nhất là màu vàng ).

Rất nhiều, rất nhiều những lần những lúc cùng sự đốc thúc của nhỏ bạn, cuối cùng tôi đạt được kết quả như mong muốn. Năm cuối lớp mười một, tôi đã nghe anh nói điều chờ đợi . Lúc ấy, lòng tôi tràn ngập niềm vui của kẻ chiến thắng ! Tình yêu anh dành trọn cho tôi thật đằm thắm, nhưng tôi vẫn sống trong tình anh với sự giả dối .Mỗi lời tôi nói với anh đều suy tính trước.

Hết mùa hè, hai đứa tôi ít gặp nhau hơn vì đều lo cho năm cuối. Những dòng thư anh viết vội, vẫn đều đặn gửi đến cho tôi, khuyên tôi cố gắng học, giữ gìn sức khỏẹ.. Trong khi đó, tôi vùi đầu vào học, hình như quên mất mọi thứ, quên cả anh, cả chuyện tình đùa cợt của mình.

Ngày tôi tốt nghiệp, anh đến tận trường đón tôi nhưng bỗng nhiên anh không nói một lời nào . Hai đứa dắt xe đi bộ dọc theo con đường dài đầy xác phượng đỏ rực.
Chợt anh đứng lại nhìn tôi nói nhỏ : "Mình chia tay nhé !". Tôi ngơ ngác như từ cung trăng rớt xuống. Nhìn anh tôi biết anh đang nói rất nghiêm chỉnh. Tôi bỗng thấy hoảng sợ : " Em đã làm gì sai ...? ". Anh lắc đầu : "Em không sai nhưng chỉ vì tình yêu không chấp nhận được sự giả dối ".
Anh bước đi . Tôi đứng lại trông theo bóng anh xa dần và tôi khóc - khóc những giọt nước mắt thật sự cho tình yêu .


Sau đó, tôi mới biết được là anh đã vô tình đọc quyển nhật ký của tôi (trao cho nhỏ em anh đọc) trong đó đầy đủ cả các " chiến thuật " nhưng, thiếu một câu mà tôi chưa kịp ghi : " Tôi yêu anh thật sự "

Giờ đây, bạn biết không, khi tôi rất thích hai màu trắng - đen thì anh đã mang tình yêu của tôi đi xa, xa vĩnh viễn! Vâng, anh nói đúng, làm sao một tình yêu chân thật có thể chấp nhận được sự giả dối . Hạnh phúc đã bay ra khỏi tầm tay của tôi ... tôi đã mất Anh thật rồi


Tình yêu là thế đó, bạn không nên dối lừa trong tình yêu, dù đó chỉ là lời nói đùa hoặc chỉ vì muốn tốt cho người mình yêu ...và rồi không sớm thì muộn - bạn sẻ phải ân hận khi vì lời nói dối đó mà người yêu bạn giận, thậm chí có thể dẫn đến mất đi người mình yêu ^^



Kỉ Niệm Bến Tre 10a2

Kỉ niệm Bến Tre Lớp 10a2

http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre48.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre50.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre46.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre19.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre17.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre13.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre12.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre9.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre6.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre3.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre36.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre24.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre23.jpg

http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre20.jpg

http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre59.jpg

http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre57.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre54.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre51.jpg



http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre47.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre45.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre44.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre75.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre70.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre68.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre64.jpg


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhFriend/BenTre10a2/bentre61.jpg


Chữ " Học .... Học "

Học dốt như thôi cũng có lời
không cần lo học chĩ cần chơi
đến khi bài kiểm thầy cho phát
trứng ngỗng"mập cui" bán kiếm lời!


Sự học ngày nay đã lỗi thời.
mười thằng đi học , bảy thằng chơi
ba thằng dzô lớp: hai thằng ngủ
còn một thằng kia cũng gật gù

Năm Tiết Trong Ngày

Tiết đầu ngồi cắn móng tay
Buồn tình lấy bánh ra nhai đỡ nghiền
Này bánh có nhân sầu riêng
Nào là da lợn, cuối chiên, bánh bò

Một tiết như "một chuyến đò".
Giảo lai năm phút thả "dò" ra sân
Ðá cầu đánh bóng giãn gân
Tiết hai vào lớp mình toàn mồ hôi

Ra chơi, quá đã mừng ôi
Tiết ba bài giảng óc nhồi... hổng vô
Tiết tư lãng mạn mơ hồ
Trích đoạn một khúc "Cống Hồ Chiêu Quân"

Ngồi trong lớp, hồn ngoài sân
Bài thầy cô giảng rất gần... hóa xa
Tiết năm tiết cuối ấy mà!
Ho.c chi mệt nữa, cúp cua về nhà!