Đầu năm sinh viên tiêu tiền như… rác !

Mới nhập học sau kỳ nghỉ tết chưa đầy 10 ngày nhưng Nguyễn.T.Sơn – sinh viên (SV) trường ĐH KH Huế - đã tiêu gần hết … 1 triệu đồng, chuyện tiêu tiền “quá tay” trong những ngày đầu năm diễn ra phổ biến trong giới sinh viên…

Mua bán sắm sửa mà không cân nhắc sẽ nhanh chóng làm bạn "cháy túi" - Ảnh minh họa.

Sau hơn hai tuần nghỉ tết, hành trang nhập học của SV không như lúc về quê chỉ vẻn vẹn ba lô quần áo mà có đủ mọi thứ; bánh chưng, bánh kẹo… và có lẽ niềm vui lớn nhất là họ “cõng” theo một lượng tài chính không nhỏ. Nhiều SV còn mang theo luôn học phí học kỳ 2 của năm học nên đa phần mọi người đều ở tình trạng “rủng rỉnh” nhất trong năm.

Nguyễn.T.Sơn cho biết ngoài tiền ăn học một tháng gia đình cho, còn có những nguồn thu “ngoài luồng”, vì “các bác các chú… người cho dăm chục người cho ba chục, cộng cả tiền ăn tháng đầu, em cầm đi gần 2 triệu bạc…”

Có tiền trong túi, không tiêu thì thấy khó chịu. Nguyễn Ngọc Phương, SV năm 3 trường ĐH KH Huế, mới chân ướt chân ráo đến lớp buổi đầu tiên đã bị "hội" đòi làm sinh nhật vì ngày sinh chính thức của Phương trùng với dịp nghỉ tết. Thế là ngay tối hôm đó cả “hội" đi nhậu, đi hát, uống cà phê... vị chi hết ... 900.000 đồng…


Nào mình cùng sinh nhật - Ảnh minh họa

Không chỉ có những người bị trùng ngày sinh mới trở thành “những người khốn khổ”. Ngoài các khoản tiền quỹ lớp, quỹ đoàn; tiền nhà trọ còn nợ trước khi về tết; tiền mua sách vở đầu năm; thì còn đủ thứ sinh nhật muộn, Tết muộn, liên hoan đồng hương gặp mặt đầu năm...

Bắt đầu từ năm thứ 2 trở đi, những SV nhất là nam SV luôn phải sống trong cảnh "nợ nần" đeo đuổi. Tháng sau trả nợ cho tháng trước, tiền một tháng nhưng chỉ tiêu trong khoảng... 20 ngày nên cuối tháng phải vay, cứ như thế tháng này qua tháng khác họ luôn phải xoay tiền để sống.

Có những bạn do "quá tay" lỡ tiêu vào cả tiền học phí, thầt là "tai họa", tiền học phí nhà trường không thu ngay đến gần khi thi học phần mới hết hạn nộp nên nhiều SV đem vào đầu kỳ đã tiêu hết, với tâm lý "còn mấy tháng nữa mới nộp, lo gì xoay được hết..." thế là chuyện nợ này chồng chất nợ kia, tháng này "gánh" cho tháng trước lại trở nên ngày một trầm trọng. Không ít bạn đã không được thi học phần do không "chạy" đủ tiền nộp học phí đúng hạn cho nhà trường.

Thiết nghĩ, việc liên hoan, tổ chức sinh nhật... đầu năm không phải là xấu, thế nhưng không nên lợi dụng những việc như thế mà "vung" quá mạnh tay trong việc chi tiền. Là SV đi học xa nhà, gia đình nào cũng chỉ có thể lo đủ cho mình tiền chi tiêu trong tháng với mức sinh hoạt bình thường, các bạn cố gắng chi tiêu hợp túi tiền của mình, đừng để “nợ" nhiều quá sẽ ảnh hưởng tới công việc học tập nhé.


Theo VTC



Đừng "quy kết" chúng tôi vì cái mác... 9X !

Có một điều khá lạ, không ít 9x mỗi khi gặp người lạ đều cố tình nói nâng tuổi mình lên để được xếp vào hàng 8x. Chỉ bởi vì các bạn ấy sợ, nghe đến từ 9x, ngay lập tức nhiều người sẽ hình dung về họ bằng một loạt các tính từ: đua đòi, ăn chơi, a dua, kém cỏi...

9x là từ để chỉ riêng thế hệ sinh năm 199x, đã từng là một niềm tự hào của những bạn trẻ về một thế hệ thông minh, năng động, với tham vọng sẽ vượt xa các bậc đàn anh đàn chị.

Nhưng bây giờ, "thuật ngữ" này lại được dùng như một danh từ, tính từ ám chỉ rất nhiều ý nghĩa về sự kém cỏi, đua đòi, lố bịch và thậm chí cả “giả nai”.

“Ôi, cái bọn 9x í mà”.

“Con bé này được nhỉ, bao tuổi thế?”. “9x í mà”. “ Thật à, thế thì không dây với các em xì tin đâu”.

Đoạn hội thoại trên có thể dễ dàng nghe được từ rất nhiều những 8x, 7x khi nói chuyện về 9x. Lần đầu tiên khi bị nghe những câu đầy ẩn ý như thế này, tôi đã ngạc nhiên đến thốt lên rằng: “Tại sao lại nói thế? 9x thì sao? Xì tin thì sao?”.

Nhưng bây giờ, những lời bàn tán kiểu rất “phân biệt chủng loại” này không còn xa lạ gì nữa. Thậm chí, “9x” đã trở thành một từ phổ biến để chỉ sự ngây thơ hay giả vờ ngây thơ, bốc đồng và quá lố, a dua đua đòi vv… nói chung là “9x” lắm!

Những định kiến và sự thật

Đúng là một bộ phận trong 9x đã khiến những người khác nghĩ về 9x như “Tất cả đều là một lũ đú đởn, lố lăng không chịu được”.

Chân thì bé như que tăm, vừa ngắn vừa cong lại mặc quần bó như bít tất. Trời lạnh vài độ vẫn chỉ quần tất giấy mỏng tang. Mắt đánh kẻ đen xì mặt đánh trắng nhợt bất kể đang mặc một bộ đồ hồng từ đấu tới gót. Chưa kể những kiểu ảnh “rùng rợn” với mắt trợn tròn chu phồng mỏ. Một tay cầm máy “tự sướng” với bộ mặt lạnh lùng “so sad”.

Những kiểu ảnh photoshop mờ mờ ảo ảo, phồng mang trợn má, cố gắng tỏ ra “cute” thế này được dân tình chuyền miệng nhau bằng một cái tên “ảnh lừa tình”.

Rồi người ta thường bảo 9x là “giả nai” kể cũng có cái đúng. Khi có những bạn nữ không hề ngây ngô, ngờ nghệch nhưng vẫn cố tỏ ra như “ Ôi, tôi không biết gì hết, thật á thế á, eo ôiiii” đi kèm theo là những đôi mắt (cố) mở to, ngơ ngác, “nai vô cùng”!

Có một chuyện rất khôi hài mà dân tình vẫn coi là ví dụ tiêu biểu để kể về sự ngô nghê, ngớ ngẩn của 9x. Chẳng là một anh chàng mới quen được một em 9x, khi hỏi tên, em này trả lời rất “hồn nhiên” : “Em là N. ku-te ạ” “Ku-te là gì cơ” “Ku-te í anh, ku-te là dễ thương í”.

Thật tai hại khi một người có thể đem nickname đi rêu rao khắp nơi nhưng lại phát âm sai tên của chính mình. Vì “cute” (có nghĩa là dễ thương) phải được phát âm là /kju:t/. Cô bạn này mang nickname N ku-te từ đó.

Đừng "chụp mũ" chúng tôi!

Rồi khi người ta lên án cái sự “giả tạo”, “kute” ấy thì một trào lưu mới lại rộ lên: “Sexy, bitchy” rồi thì một loạt các “kute quá mùa, sexy mới lớn” sản sinh đến chóng mặt.

2 từ “sexy – bitchy” giờ đã được các bạn nữ ưa thích để viết trong “about me” của mình mà không biết và ý thức được rằng “bitchy” là từ có ý nghĩa rất xấu. Họ cứ tưởng thế là hay, thế là sành điệu, người lớn.

Có cô bạn, mới sau một mùa hè không gặp đã tỏ ra hoàn toàn khác: tóc cắt ngắn theo đúng mốt bây giờ, quần áo xẻ trên xẻ dưới vô tội vạ, trang điểm đậm và hàng tuần “chịu khó” đi dạo trên pub. Nếu trước đấy là một cô nàng hiền lành, giản dị thì bây giờ có thể “bốc lửa dữ dội” với những màn shaking mà đến một người trưởng thành cũng phải lắc đầu e sợ.

Không thiếu gì những tiết mục diễn ở trường học là những màn “dirty dancing” kinh hồn vốn chỉ phù hợp với những sàn nhảy (Night club, Pub).

Và bạn đừng ngạc nhiên khi một chiếc áo trắng vẫn còn huy hiệu trường kiêu hãnh nhún nhảy trong trung tâm của một buổi tiệc.

Từ chối mình là 9X

M. , một nhân 9x thường xuyên nhập và bán rất nhiều mỹ phẩm trên mạng thậm chí không dám nêu tuổi của mình vì sợ “9x bán hàng, có yên tâm không mày?”.

Và H. sinh năm 90, cô bạn muốn xin làm part time ở một công ty Quảng cáo, đã phải làm một hồ sơ giả, khai man tuổi mình già hơn 3 tuổi. Cũng chỉ tại “Tao sợ nó biết tao là 9x, không tin tưởng cho làm”.

Rất nhiều những cơ hội tốt đã vuột khỏi tầm tay với những bạn thật sự năng động, có thực lực chỉ vì bạn là 9x.

Không những thế, những “định kiến” mọi người đặt ra cũng đã ảnh hưởng không ít đến tình cảm và những mối quan hệ của 9x.

“Anh L. vừa mới yêu được một em 9x ngon nghẻ lắm”. “Tao cá là tháng sau sẽ có một em 9x hơn”. Hay trong một quán cafe, khi bạn được giới thiệu với người khác, chắc chắn sẽ được tặng thêm một câu “ 9x đấy!” và thế là tự nhiên người ta sẽ nghĩ về bạn khác, với một cái khung bó hẹp.

Nhưng hãy công bằng

Vẫn biết rằng 9x còn nhiều hạn chế, còn nhiều bồng bột, sai lầm. Nhưng có người nào là không phạm sai lầm. Chẳng phải, thế hệ 8x ngày trước cũng đã từng có lúc bị đánh giá là “điên rồ, nông nổi” và cuối cùng vẫn được đánh giá là thế hệ “vàng” của Việt Nam đó sao?

9x, một thế hệ đầy tự tin!

Bạn có thấy những 9x xăng xái đi kiếm việc làm thêm khi các bạn ấy mới chỉ học cấp 2 và sống trong một gia đình rất dư dả? Thế hệ trước ở tầm tuổi ấy đã nghĩ đến đi làm thêm, chắc rất hiếm! Bạn có thấy những 9X thạo đến 2, 3 ngoại ngữ, rất tự tin kết bạn với những teen khác quốc tịch? Bạn có thấy những 9x đầy tự tin và thẳng thắn khi thể hiện chính kiến của mình? Bạn có thấy những 9x chơi cực sành, nhưng vẫn học hành ngon ơ, chứ không chỉ là những con gà công nghiệp chỉ biết chúi mũi vào việc học?

Và cũng xin mọi người đừng vơ đũa cả nắm. Không phải 9x nào cũng kute, không phải cứ 9x là chỉ biết adua, đua đòi. Chúng tôi có thể hơi bốc đồng, quá đà trong việc thể hiện cá tính, nhưng đó chỉ là những sai lầm nhất thời chứ không phải mãi mãi. Chúng tôi vẫn đang cố gắng để hoàn thiện mình, để trưởng thành hơn và sống có ích hơn. Xin đừng "chụp mũ, quy kết" vì chúng tôi là 9x.
[Mèo Hạt Tiêu]
Sinh năm 1991/k14

Này anh, em thích...

Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế.
Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ. Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa…


Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…


Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…


Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Uh, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ.


Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé. Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi

Câu chuyện Tình yêu

Cynthia và Alvin chơi với nhau từ nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ hai bên không chấp thuận.

Rồi Alvin nhận được một học bổng du lịch. Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu tìm đến Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin. Nghĩ đến sự nghiệp của Alvin nên Cynthia đồng ý.

Alvin cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau, Cynthia nghe chị Alvin nói rằng cậu đã tới London. Nhiều tháng trôi qua, Cynthia không nhận được tin gì từ Alvin. Đôi khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho chị gái Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đã có bạn gái mới. Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt nhất của Alvin. Cô cố quên Alvin nhưng không thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng, mệt mỏi và hay khóc.

Một đêm, khi Cynthia đang khóc, thì có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin :

- Cynthia, đừng khóc. Anh sắp về nhà rồi, chờ anh nhé!

Chỉ được có thế, rồi Alvin vội vã gác điện thoại.

Đêm hôm đó, Cynthia nằm mơ thấy Alvin. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi. Alvin nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có bạn gái mới. Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất.

Sáng hôm sau, Cynthia vội vã gọi điện cho chị của Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải Alvin sắp về không.Chị gái Alvin chợt òa khóc:

- Cynthia, xin lỗi em, tất cả là do chị nói dối đấy. Alvin đã mất cách đây 6 tháng, nó bị tai nạn ô tô ... Alvin từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn ... Chị đã nghĩ là có thể nói dối để em quên Alvin đi...

Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước, Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Alvin đã mất rồi.

Nhưng Cynthia không tin. Cô tin rằng Alvin sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện thoại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức.

Lần này, Alvin nói nhiều hơn, rằng cậu chưa bao giờ quên Cynthia, rằng cậu không ở cạnh Cynthia được, nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy.

- Anh đã sửa điện thoại rồi à? - Mẹ Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy Cynthia nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua.

- Em làm sao thế ? - Bố Cynthia lắc đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà!

***
Bạn có thể gửi câu chuyện này cho những người mà bạn quan tâm và nói với họ những gì bạn cảm thấy và nói với họ rằng bạn yêu quý họ đến mức nào. Câu chuyện thật buồn, nó nhắc chúng ta nếu chúng ta yêu thương một người, hãy biết trân trọng khi bạn còn có thể. Bởi không ai nói trước được tương lai, đừng bao giờ để mình phải hối hận vì mình đã không đủ quan tâm, không đủ yêu thương, hoặc không đủ can đảm để vượt qua những khó khăn, để giữ những gì mình yêu quý ..

Cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD

Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.


Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.

Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.

Cô gái ngẩng lên hỏi:

- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...

Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.

Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.

Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.

Vài ngày sau...

‘Reeeeng!...'

Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:

- Alô?

Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.

- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.

Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.

Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.

Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.'

Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'

Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...

Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.

Cây, Lá và Gió

"Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã"


Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó “lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”




Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??


Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”
“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?

-------------
(ST)

Café sữa vs café đen

Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.

Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.

Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.

Em con gái mà lại thích café đen.

Anh con trai nhưng rất thích café sữa.

Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.

Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…

Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.

Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.

Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.

Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.

Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.

Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.

Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.

Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.

2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.

Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.

Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.

Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.

Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.

Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.

Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.

Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.

Em gọi café đen.

Anh gọi café sữa.

Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.

Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.

Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.

Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”

Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”

Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…

Café đen hay café sữa đều là café, phải không?

Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???


http://i269.photobucket.com/albums/jj68/vanhoanh7299/HoanhBlog/cafety6.jpg

Bài toán Tình yêu

Ngày …tháng …năm…


Nhỏ ! Nhỏ thường cằn nhằn anh giống cây xương rồng khô khan và đầy gai, nhưng nhỏ nè, mỗi khi xương rồng nở hoa thì quí lắm đấy. Anh chẳng biết viết thơ hay làm văn để tặng nhỏ. Anh chỉ thích Toán, Anh Văn, Vi Tính…thôi. Không biết từ trước đến nay, nhỏ nhận được bao nhiêu “tác phẩm” của mấy gã trồng si theo nhỏ nhỉ ? Có lẽ anh thiếu lãng mạn thật, anh chỉ thích những thứ rõ ràng, logic và có thể chứng minh một cách chắc chắn. Viết thơ, phổ nhạc thì anh mù tịt, anh chẳng biết nói sao cho nhỏ hiểu lòng anh bây giờ. Thôi thì, để anh làm một bài toán chứng minh cho nhỏ rõ tình cảm của anh nhé!



Bài toán tình yêu

Đề bài : Anh là X, nhỏ là Y, với phép tính Yêu và Không Yêu, hãy chứng minh định lí sau : X yêu Y và Y yêu X là đúng và chỉ có thể tồn tại một cách duy nhất.

Giả thiết 1 : X yêu Y

Chứng minh: Để chứng minh là anh yêu nhỏ thì anh có vô khối bằng chứng lẫn ví dụ.
Này nhé, từ thuở mới biết nhỏ thôi, anh đã phải đợi không biết bao nhiêu ngày và mất không biết bao nhiêu đêm để nghĩ ra một lá đơn xin làm quen gửi nhỏ. Nếu anh chỉ giỡn chơi cho vui thì anh đã làm quen nhỏ ngay từ lúc đầu rồi. Nếu anh chẳng “có gì” với nhỏ thì anh đâu phải hồi hộp ngóng thư thư nhỏ trả lời đến như vậy. Nhỏ thấy chưa, chỉ bước ban đầu thôi mà làm kẻ lạnh lùng với trái tim bằng đá như anh phải nao núng không ít. Cái ngày nhỏ cười cười chấp nhận, mắt nhỏ long lanh đến lạ kì, may mà anh còn “nhớ lối đi về”, nếu không chắc gia đình phải đăng báo “Tìm người lạc”. Nhỏ thấy chưa, như vậy cũng đủ thấy tấm thịnh tình của anh dành cho nhỏ rồi . Nếu anh không yêu nhỏ, anh chẳng thể nào đứng trước trường chờ nhỏ tan học về. Thuở ấy, anh chúa ghét mấy đứa con trai đứng đực mặt ra mong ngóng, trông thật chẳng khác gì mấy thằng ngố. Anh vẫn cười thầm: “Đàn ông đàn ang thì phải khí thế lên, ai đời chỉ vì một người phụ nữ.” Nhưng ôi chao, anh hùng không qua ải mĩ nhân, bây giờ anh lại cam tâm tình nguyện làm một thằng dở hơi như thế. Dù biết chưa đến giờ, anh vẫn nôn nóng tới sớm rồi đứng đợi, chỉ sợ ra trễ, nhỏ theo lũ bạn đi mất. Mong là nhỏ sẽ không cho anh là thằng ngốc, nhỏ nhé.Có khi nhỏ giận không thèm nói chuyện với chuyện với anh, mới vài ngày thôi mà anh đã thấy thời gian sao dài dằng dặc, vào sở làm mà lòng như lửa đốt, đến nỗi mấy đồng nghiệp cứ phải thì thào: “Mày làm sao thế ?”

Biện luận:

“Tình yêu là mù quáng”. Không, anh chẳng thích làm gã thầy bói mù đoán già đoán non tình yêu của chúng mình. Mắt anh còn tốt lắm, và để thấy rõ nhỏ hơn, anh còn gắn thêm hai miếng kính dày cộm, to chảng. Anh không dám thề non hẹn biển như một kẻ khoác lác, anh cũng không muốn nói vòng vo quanh co đầy ẩn dụ ngụ ý để nhỏ rối tinh rối mù lạc vào mê hồn trận thì tội nghiệp. Anh chỉ có thể rõ ràng, ngắn gọn và súc tích y như một bài toán logic : Anh yêu nhỏ.

Giả thiết 2 : Y yêu X

Chứng minh: Đặt mình vào chỗ ngồi của người khác để suy ra người ta nghĩ gì quả thật là một điều không đơn giản. Nhưng vì nhỏ, anh sẽ cố gắng làm mọi thứ trở nên dễ hiểu nhất mà anh có thể.

Nhỏ có thể đang cong môi, lừ mắt bảo rằng, làm quen thì nhỏ cũng có cả khối người, nhỏ cũng đồng ý cả chục mạng, chứ đâu có riêng gì anh. Ừ, cho là vậy đi, thế tại sao nhỏ không trả lời ngay, mà để đến cả tuần sau, anh năn nỉ mãi mới cho gặp mặt. Định cho anh đau tim chắc ? Vậy là nhỏ cũng coi anh “đặc biệt” hơn người khác một chút rồi. Nhỏ sắp kêu: “Con gái phải làm giá chứ sao!” Ừ, cho là vậy đi, sao khi anh nắm tay nhỏ hỏi: “Chịu không?”, mặt nhỏ đỏ hồng lên, chỉ cười cười mà không nói gì? Nhỏ lại sắp bảo: “Thì con gái phải mắc cỡ chứ sao?” Ừ, cho là vậy đi, sao mấy thằng “ôn con” ở trường xếp hàng chờ đón nhỏ về, nhỏ ngúng nguẩy lắc đầu mà chỉ bẽn lẽn lên xe anh ngồi? Nhỏ chắc đang bặm môi la: “ Tại anh lớn hơn, chững chạc hơn nên đáng tin hơn.” Ừ, cứ cho là vậy đi, sao nhỏ cứ chịu khó viết thư, chép thơ, gửi nhạc cho anh làm gì nhỉ? Mà toàn thơ tình không mới…ác chứ ! Nhỏ biết anh khô queo, cứng như đá, chì như thép, vậy mà còn đưa toàn mấy thứ “ướt nhẹp”. Sao nhỏ không làm thế với mấy “ôn con” trong lớp nhỉ ? Chết thật, lần này anh không suy ra nữa đâu, để tự nhỏ nghĩ đi nhé !

Ngày 8-3, ngày Valentine, nhỏ hí hửng khoe anh nào hoa, nào quà, nào thiệp, cùng “những lá thư tình hay nhất thế giới”. Quen nhau gần một năm trời rồi, vậy mà anh vẫn tay không, tỉnh bơ ngồi uống nước mía cạnh nhỏ, chả phản ứng gì sất. Không biết ai tự dưng hờn mát thế nhỉ? Úi dào, anh đâu có dễ sập bẫy nhỏ như vậy? Cái kế “khích tướng” này xưa còn hơn ….Trái Đất. Ai bảo con trai không được làm giá? Nôn nóng quá nhỏ chạy mất tiêu thì sao ? Nhỏ định chọc cho anh ghen chết đấy à? Đừng hòng nhé. Ôi nhỏ ơi, anh là “người lớn”, chơi với nhỏ anh thành “con nít” một chút. Còn lũ “ôn con” trong trường chỉ là đám con nít tập làm người lớn. Người lớn đã từng làm trẻ con, cho nên trường hợp anh chấp nhận được, còn đám con nít mới nứt mắt hỉ mũi chưa sạch mà học đòi, thế là hỏng ! Khi nào rảnh, anh sẽ viết thêm cho nhỏ một bài chứng minh lí luận đầy đủ về lũ ranh ấy cho chúng biết thế nào là lễ độ !

Biện luận:

Những gì nhỏ dành cho anh, chậc, anh “cảm kích” lắm lắm. Từng ấy ví dụ thôi anh cũng đủ hiểu lòng của nhỏ rồi. Úi dào, nhỏ mắc cỡ không dám nói ra, thôi thì để anh nói giùm nhỏ nhé. Chà, không được, nói lớn quá người ta biết thì nhỏ đỏ mặt, vậy anh nói khe khẽ vừa đủ chúng mình nghe thôi nhỏ nhé: “…” Ui da, đừng có ngắt anh, đau lắm, tội nghiệp!

Từ (1) và (2) =>

Giả thiết 3 : X yêu Y và Y yêu X. Chúng ta yêu nhau

Chứng minh: Nếu giả thiết này thành sự thật thì … ôi chao, còn gì hạnh phúc bằng .Nhỏ còn bé lắm, nhỏ còn đi học, hồn hiên và ngây thơ. Thỉnh thoảng, nhỏ bỗng thành người nhớn, nghiêm nghị và sâu sắc khiến anh phải ngạc nhiên. Dù sao đi nữa, trong anh, nhỏ luôn là nhỏ bé bỏng và đáng yêu. Anh yêu mái tóc nhỏ nên anh đã phải đi lùng cái kẹp tặng nhỏ dù một thằng đàn ông như anh chẳng ưa gì chuyện sắm đồ con gái. Anh yêu đôi mắt tinh nghịch, lí lắc. Anh yêu cả cái nhìn mơ màng dù với cặp kính mà nhỏ ghét. Anh yêu cái mặt nhăn nhăn như… con khỉ khi nhỏ giận. Anh yêu luôn cả tính xấu của nhỏ vì tình yêu phải bao dung và độ lượng. Còn nhỏ, khi vui nhỏ tìm đến anh chia xẻ, nụ cười lúng liếng của nhỏ làm đời anh thấy tươi đẹp hơn. Lúc buồn, nhỏ cũng thỏ thẻ tâm sự rồi hỏi anh gỡ mối tơ lòng. Bên nhỏ, anh thấy mình cũng quan trọng hẳn lên, và anh cố làm tốt mọi thứ hơn để xứng với tình cảm của nhỏ. Nhiều lúc nhỏ giận lẫy bảo anh vô tình, chẳng quan tâm khi mấy ngày im bặt, chẳng hỏi thăm. Không có đâu, anh luôn nhớ nhỏ, anh chỉ bận đi làm thôi. Nhỏ thấy đó, anh phải làm tốt công việc của mình thì mới ra oai với nhỏ được chứ. Anh còn phải kiếm tiền để có dịp mua quà, dẫn nhỏ đi chơi, đi coi xi nê… Nhỏ thấy chưa, anh cũng có trách nhiệm lắm chứ, anh chả thích ăn không ngồi rồi, đi tán gái cho vui. Anh có nghĩa vụ lo lắng cho tương lai và chuyện học của nhỏ nữa, anh chả muốn vì mải vui nhỏ quên mất học bài. Nếu thế thì anh quả thật đáng trách lắm.

Biện luận:

Có thể anh yêu nhỏ nhiều hơn là nhỏ yêu anh. Thế cũng được, quan trọng là Chúng ta yêu nhau. Yêu anh, nhỏ vừa được yêu nè, vừa được chiều nè, vừa có vệ sĩ, tài xế và cả thầy giáo nữa. Thấy không, nhỏ “lời to” đấy nhé. Còn anh, chỉ cần được nhỏ yêu, vậy là quá đủ rồi.

Giả thiết 4: X không yêu Y và Y không yêu X

Chứng minh: không tìm ra

Biện luận:

Một giả thiết cực kì vô lí . Anh đã gặp qua khá nhiều bài toán hóc búa trong đời, nhưng đây là một câu đố lạ lùng nhất anh từng gặp. Mọi lần, nếu không tìm được một đáp số khả thi, anh sẽ ghi vào phần lời giải rất ngắn gọn: CTMB => Có Trời Mà Biết. Nhưng nhỏ à, giả thiết này có lẽ trời cũng không trả lời nổi, vì nó sai ngay từ giả thiết, vậy thì còn chứng minh cái quái gì nữa.Chắc nhỏ đang nhắc chừng anh, hình như thiêu thiếu cái gì phải không? Anh biết rồi, nhỏ đang bảo còn hai giả thiết nữa mà anh quên. Anh chẳng quên đâu, anh chỉ thấy chúng không cần thiết thôi. Nhưng để chiều lòng nhỏ, anh nói nhỏ nghe nhé.

Giả thiết 5: Y yêu X và X không yêu Y

Thật không căn cứ, không nguyên do, hoàn toàn vô lí ! Nếu nhỏ yêu anh thì lí nào anh lại không yêu nhỏ được cơ chứ ? Giả thiết này cũng sai lầm ngay từ đầu rồi, chẳng cần chứng minh nữa.

Giả thiết 6: X yêu Y và Y không yêu X

Nhỏ ơi, nếu quả thật có một giả thiết như vậy tồn tại, anh không đủ can đảm lẫn tâm trí để chứng minh nữa. Anh tìm mãi không ra một bằng chứng nào để nói nó là sự thật. Trời sinh ra mỗi người đàn ông và lấy cái xương sườn của họ để làm nên người phụ nữ. Nhỏ chính là cái xương sườn huyết thống ấy. Nếu nhỏ từ chối mà phụ lòng chúa trời, có lẽ anh sẽ chết vì một cái xương sườn ngoại đạo. Chắc chắn nhỏ không nỡ nhìn một kẻ yêu mình phải chết thảm thương như thế chứ? Vậy thì, chúng ta hãy dẹp luôn cái giả thiết “mắc toi” này đi, nhỏ nhé !

Kết luận: Nhỏ ơi, chứng minh nhỏ nghe vậy là đủ rồi, thôi tụi mình cứ tự kết luận với nhau đi, nghen nhỏ !

1000 con hạc giấy

Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...

Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Công chúa thời @

Đời sống phát triển, teen ngày càng được cưng chiều hơn do ba mẹ có đầy đủ tiện nghi để đáp ứng những nhu cầu của con cái. Một số teen nữ đã lạm dụng quá mức tiền và địa vị của ba mẹ để hoá thân thành những nàng công chúa thời @. Tất nhiên những nàng công chúa này vẫn thuộc dang quý xờ tộc nhưng kết quả học tập thì vô cùng...í ẹ.

Công chúa đi học bằng xe hơi, tay ga

Đây là tiêu chí đầu tiên của các công chúa thời @. Khi đến trường hầu hết các nàng đều bắt ba mẹ đưa bằng xe hơi riêng của gia đình. Nếu không có cũng phải thuộc hạng SH, PS, Dyland thì mới chịu đi học nếu không là viện đủ lí do để không đến trường.

N.H (trường HV) ngày ngày vẫn đến trường bằng xe hơi riêng của gia đình. Vô lớp, cô nàng còn chảnh choẹ: ”Trời! Đi xe hơi đôi lúc còn cảm thấy khó chịu do tiết trời thay đổi thất thường, không biết mấy bạn đi xe đạp trời nắng gắt làm sao chịu nổi!”. Bạn bè lúc đầu cũng nể H vì được đi xe hơi đến trường nhưng sau nhiều lần cô nàng có thái độ khinh khi bạn bè thì ai ai cũng tránh xa.

Khác với công chúa H, M.T(trường MĐC) thì phải được ba hoặc mẹ chở đi học bằng xe tay ga thì cô nàng này mới chịu. Có lần ba cô nàng đi công tác lấy chiếc SH chỉ chừa ở nhà chiếc Atila đời cũ nên mẹ cô nàng định đưa con gái đến trường bằng xe này nhưng cô nàng nhất quyết không chịu đi. Năn nỉ mãi không được, mẹ của T đành mượn đỡ chiếc SH của người dì kế bên chở T đến trường...

Công chúa phải mặc đồ “hiệu”, xài hàng “hiệu”

Nếu như bắt gặp các teen mọt sách thường hay xuất hiện ở thư viện hay nhà sách vào ngày cuối tuần thì ngược lại ta chỉ bắt gặp các nàng công chúa ở những shop thời trang trên đường Nguyễn Trãi, Lê Văn Sỹ hoặc những khu trung tâm thương mại nổi tiếng. Các nàng chỉ thích săn hàng hiệu. Từ áo quần đi chơi đến đi học toàn là hàng hiệu từ Gucci đến Valentino, D&G… Các phụ kiện linh tinh của công chúa thời @ cũng khá đắt tiền. N.L (trường P.N) kể: ”Nhỏ M lớp tớ là con nhà giàu nên nó đổi di động liên tục, tiền nó đổi điện thoại mà tớ gửi về quê chắc dư sức cho mấy đứa em tớ ăn học cả năm đấy!”. L vừa nói mà vừa xuýt xoa vì tiếc số tiền đó nhưng đối với nàng công chúa M thì đó chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ mà thôi!”

Cái gì cũng “hiệu” nhưng học thì không “hiệu”!

Nhiều nàng công chúa cứ mải mê đua đòi theo bạn bè nên quên đi rằng nhiệm vụ trước mắt vẫn phải là học cho thật tốt! Trái ngược với vẻ sành điệu bề ngoài của mình, N.H luôn đội sổ và nằm trong top những học sinh có nguy cơ ở lại lớp. Bạn bè thấy thế bĩu môi: ”Cho nhỏ đó đi thi nổ chắc đậu hạng nhất luôn!”. Còn riêng M thì tối ngày chỉ mải mê cái mô bai đời mới nên chẳng chú tâm gì đến việc học cả. Suốt ngày vô lớp cứ ôm khư khư cái tít tít. Giờ nào rảnh là nhỏ alô liên tục khiến bạn bè cảm thấy rất khó chịu. Không may cho nàng công chúa sành điệu, trong một lần quên tắt chuông khiến chú dế réo inh ỏi làm thầy đang giảng bài giật mình, bạn bè thì nhìn M ái ngại. M bị mời ngay lên phòng giám thị (chỗ này cũng chẳng lạ gì với M bởi cô nàng thường xuyên đi học trễ, sơn móng tay, nhuộm tóc…)

***

Các nàng công chúa ra sức ganh đua nhau để chứng tỏ bản lĩnh và đẳng cấp của mình. Họ thi nhau up hình lên blog liên tục để chứng tỏ ta đây sành điệu nhưng tớ tin chắc khi kêu các bạn ấy post thành tích học tập lên thì chẳng bạn nào dám vì có được gì đâu mà post! Dù là công chúa thời @ nhưng các teen nên nhớ phải học thật tốt thì bạn mới là một công chúa hoàn hảo nhé!

NGUYỄN THÀNH SANG - Muctim

Khi teen mê...bói toán

Học được một trò bói nhỏ từ bà chị, không biết từ lúc nào, Trang nghiễm nhiên trở thành một “cô bói” đắt hàng của lớp. Giơ lên giơ xuống chiếc nhẫn nhỏ được xâu vào một sợi tóc của chính “thí chủ” được bói đúng 32 lần thì “cô bói” Trang phán làm cả nhóm trong lớp không khỏi sốc: “Mày 32 tuổi mới lấy chồng, nhưng chồng mày lại được cái...chung thuỷ vì chiếc nhẫn chẳng xoay quanh lòng bàn tay như mấy đứa khác”. Học được một trò bói nhỏ từ bà chị, không biết từ lúc nào, Trang nghiễm nhiên trở thành một “cô bói” đắt hàng của lớp...

360 độ chuyện bói toán

Teen mình vốn chết đứ đừ mấy vụ bói toán được truyền cho nhau bằng tốc độ chỉ thua mỗi ánh sáng. Và xu thế săn lùng những trò bói mới toanh luôn được các teen, nhất là teen nữ rất nhiệt tình ủng hộ.

V. Anh, (trường Đống Đa) mới học lớp 10 nhưng đã sành sỏi mọi món nghề...bói, từ bói tay, đến bói nhẫn, từ bói tú lơ khơ đến bói bằng...chén. Cô nàng tiết lộ là những món nghề này được “trân chuyền” từ một bà chị họ. “Mới vào học được hai tháng mà mấy đứa lớp em mê tít cái khoản bói của em luôn, thành thử giờ ra chơi thể nào cũng lại có đứa chạy lại xin phán”. Cô nàng cười thích thú nói.

Còn N. Minh thì lại thành thạo chỉ mỗi bài bói bằng tú lơ khơ, nhưng nghe đồn rằng “bà bói” này “linh nghiệm” lắm, bảo đâu trúng đấy! Khi được hỏi thì Thuỳ, một khách hàng thường xuyên của Minh kể vẻ thán phục: “Có hôm em nhờ bạn ý bói, bạn ý bảo hôm nay có cái mới nhưng chưa rõ là nó có hợp số với mình không nên tốt hơn hết là không nên dùng nó. Đến tối về nhà, em đã thấy mẹ đưa ra cho em cái kim từ điển học tiếng Anh mới cứng, đúng thật!”. Tiếng lành đồn xa, từ đó N Minh nổi tiếng với tài đoán những điều xảy ra trong ngày cho lũ bạn trong lớp chỉ bằng 13 lần tráo bài qua lại, lật 7 con bài ra và phán ngon lành.

Có một thời gian, mấy trò bói toán lan truyền trong giới teen Hà Nội đến nỗi “người người xem bói, lớp lớp xem bói”. “Chẳng biết có đúng hay không nhưng ai mà chả muốn biết hôm nay mình sẽ gặp chuyện gì. Chuyện vui thì được, chứ nhỡ đâu ra chuyện buồn thì phải biết mà...tránh chứ!”, một “cô bói” nữa lại thanh minh.

Và chuyện ...quét nhà ra rác

Vì tin vào lời “cô bói” Trang nên vị “thí chủ” kể trên cứ buồn buồn mãi vì...đến 32 tuổi mới lấy được chồng. Còn Thuỳ, vì nghe lời cô bói bảo chưa biết vật mới hôm nay có hợp với mình không nên cô nàng từ chối ngay cái kim từ điển và bắt mẹ ra ngoài hàng trả, đợi đến lúc nào “đến ngày” thì lại lấy về. Vì thế mà chỉ sau mấy ngày, cô nhìn cái máy của nhỏ bạn mà cứ chép miệng tiếc hùi hụi vì mẹ cô đã trả hẳn cho cửa hàng. Riêng cô bói V Anh thì ngày nào cũng phải lặn lội ít nhất là 1 tiếng trên net để tìm bằng được những chiêu bói mới vì “bói đi bói lại mấy cái cũ cũng chán, với lại, mấy trò mới không chừng lại linh nghiệm hơn”. Không những thế, trong túi xách đi học của cô bói này không bao giờ để quên một thứ quan trọng, đó là...bộ tú lơ khơ.

Còn nhớ cách đây khoảng chừng một năm, trò bói toán bằng chén phát triển rầm rộ trong giới sinh viên. Bi kíp của trò bói này là thực hiện từ lúc 12 giờ khuya trở đi, lấy một cái chén từ bàn thờ rồi úp xuống tờ giấy, bên trong vẽ hình bát quái và... ngồi khấn. Sau đó thần sẽ xuất hiện và trả lời những thắc mắc của mấy người tham gia vào cuộc bói đó. Không chỉ có mỗi sinh viên, Huy, lớp 11 trường chuyên Sư Phạm I cũng nghe nói thế, về bèn rủ rê cô chị tham gia. Kết quả là hai chị em thức đến mỏi mắt, khấn khản cả cổ mà thần vẫn chưa lên và trả lời câu nào cả. Hỏi lại thì chỉ được nói rằng là: “Chắc tại trong quá trình khấn không thành tâm nên thần không thiêng!”

Cũng được mệnh danh là một cô bói khá linh trong lớp, Hoài (trường Lương Thế Vinh) than thở: “Lúc đầu thì em thấy báo viết thinh thích nên thử xem thế nào, ai ngờ bọn bạn mê quá nên hễ cứ giờ ra chơi là lại xúm lại bảo xem bói cho chúng nó. Nhiều lúc muốn giờ ra chơi ôn lại bài cũ mà cũng không được.”

Không chỉ có thế, một số teen nhà ta còn mê tín đến nỗi đi lục lọi, tìm mua những quyển sách bói toán rồi về gối đầu, thỉnh thoảng đi đâu hay làm việc gì lại phải giở sổ ra xem có hợp giờ, hợp ngày không. Một số teen nội thành khác còn rỉ tai nhau và quyết định đi một chuyến xuống tận Đông Anh để xem bói vì “nghe bảo thầy dưới ấy nói đúng cứ như thấy rồi ý.”

Mê bói toán teen mất một khoảng thời gian không nhỏ cho việc bói toán mà chẳng hề liên quan gì đến việc học tập cả. Đấy là chưa kể những lúc bị “thầy” phán những chuyện bất trắc, khó khăn, teen nhà mình lại không dám đi đâu cả ngày, thậm chí bỏ cả buổi học thêm chỉ vì “thầy bảo hôm nay là ngày cực kì xung khắc với mình”. Có những teen trước khi xem thì mặt mày hớn hở, cười cười nói nói, xem xong rồi ra thì mặt mũi ủ rũ, bần thần, mất tập trung và không làm được một chuyện gì nên hồn cả. Nhiều teen khác còn sốc đến nỗi bị ảnh hưởng lớn đến tâm lí...

Teen ơi, giải trí bằng một vài trò bói toán vui vui là điều cần thiết, nhưng có nên cứ nhất thiết xem đó là cuộc sống của mình không. Nếu bạn biết trước được cuộc sống thì liệu cuộc sống này còn có nhiều ý nghĩa đến thế không? Hãy tin rằng không ai có thể thay thế tương lai của bạn bằng chính bạn, teen nhé!

Thái Anh - Muctim

Mốt vẽ cặp

Hiện nay, trào lưu vẽ lên cặp da đang rất hot. Các teen đau nhau “tậu” cho mình những chiếc cặp da thật xinh. Sau đó các bạn khoác lên chúng những bộ cánh cực kool! Chúng ta cùng nhau “xâm nhập” vào đời sống học trò để tìm hiểu về mốt vẽ cặp da, các bạn nhé!

Tìm và “tậu” cặp da!

Không phải loại cặp nào cũng có thể vẽ lên đấy một cách dễ dàng đâu nhé các bạn! Nếu muốn có một chiếc cặp da trơn láng dùng để vẽ thì các teen phải biết cách chọn! Chúng ta có thể tìm mua những loại cặp này ở Chợ Lớn, Phú Lâm với mức giá khá hợp với túi tiền học sinh (chỉ từ 50-55k), bật mí nha nếu biết trả giá một tí thì chỉ khoảng 45k thôi đấy các bạn! Loại cặp này vừa gọn vừa đẹp mà lại không hề thấm nước với thiết kế hai bề mặt đen nhẵn rất phù hợp cho việc vẽ lên đấy những tác phẩm cực kool!

Các teen không nên mua cặp quá đắt tiền vì đôi khi những loại cặp đấy sẽ không bắt màu và không làm nổi bật mẫu vẽ! Đôi khi thành phẩm không ưng ý thì thật uổng phí cả một khoản tiền to đấy!

Vẽ như thế nào?

Các bạn sẽ thắc mắc chúng ta sẽ vẽ bằng gì và vẽ như thế nào, đúng không? Bât mí với các bạn một phong cách cực teen mà chỉ có bọn học trò chúng tớ mới có nè! Vẽ bằng bút xoá! Chỉ cần một cây bút xoá thì chiếc cặp sẽ hoá thân thành một “nàng tiên” rất đẹp và cá tính! Vì hai tông màu đen - trắng chỏi nhau nên khi tác phẩm hiện lên trên nền cặp sẽ nổi bật và phù hợp với nền đen của da cặp.

Một số lưu ý dành cho bạn nhé: nếu như chưa chắc tay thì nên vẽ bằng bút chì trước rồi hãy dùng bút xoá vẽ chồng lên! Như thế bạn sẽ yên tâm hơn và không sợ mẫu vẽ không theo ý muốn. Một số bạn nếu thành thạo thì chỉ cần vẽ một lần là xong! Sau khi vẽ nhớ đi nét lại cẩn thận để màu sắc trông đậm và sắc nét hơn các bạn nhé!

Những mẫu vẽ được ưa chuộng

Hiện nay đa phần các teen đều chọn những chữ graffity để thể hiện lên thân cặp. Các bạn vẽ theo tên mình cũng có, vẽ theo những mẫu chữ được ưa chuộng cũng có. Các teen nữ thì chọn hotgirl, sweetlove, cindy, còn các bạn nam thì hotboy, cowboy… Đa số đều thể hiện cá tính riêng của người chủ chiếc cặp. Nếu như không thích chữ thì các bạn sẽ vẽ những dấu chân chó thật dễ thương, những mảng tường quét vôi loang lỗ thật cá tính hoặc những trái tim xinh xinh dành cho các bạn đang yêu!

Những mẫu vẽ khá đơng giản nhưng nếu các bạn biết cách phối lên cặp thì sẽ làm những đứa bạn chung lớp ganh tị vì tài năng thiên phú của bạn đấy! Thật tự tin và đáng yêu khi ngày ngày đến lớp với chiếc cặp do tự tay mình vẽ nên, đúng không nào!

Chỉ cần một ít thời gian, chỉ cần một chút khéo tay bạn sẽ cho ra đời một chiếc cặp “made in me” thật kool và cực kỳ cá tính! Nếu may mắn bạn sẽ còn được nhiều bạn đặt hàng vẽ nữa đó! Lúc đó thì tha hồ mà rủng rỉnh tiền trong túi nhé! Hãy nhanh chóng lên nào! A lê vẽ cặp nhé!

Nếu tôi biết

Nếu tôi biết đó là lần cuối cùng tôi nói chuyện với bạn, tôi sẽ nói ít hơn và lắng nghe nhiều hơn.

Nếu tôi biết bạn giận, tôi sẽ không gửi lá thư "cảm xúc đầu tiên" ấy.

Nếu tôi biết bạn chỉ có một mình trong ngày sinh nhật, tôi đã chạy đến bên bạn với một cây nến nhỏ...

Nếu tôi biết đó là lần cuối cùng tôi được nghe giong nói cua ban thì tôi đã ghi âm để còn có thể nghe lại.

Vài dòng sưu tầm ý nghĩa, mong các bạn thích.

Hãy luôn quý trọng va nắm giữ những gì minh đang có để không có ngày vụt mất, các bạn nhé!

Làm và Đừng Nên Làm trong Tình Bạn

Hãy Suy Nghĩ những gì bạn sắp nói rồi hãy nói!
Hãy đặt mình vào vị trí của người khác chỉ để biết được rằng người khác cảm thấy như thế nào trong hoàn cảnh ấy!!

Hãy cho nhiều hơn là nhận,bạn nhé!
Hãy tin tưởng vào bạn bè vì không ai trong chúng ta biết được đến khi nào mình cần 1 lời khuyên!
Hãy quan sát những điều đang xảy ra xung quanh mình và bè bạn.bạn sẽ thấy còn rất nhiều điều mình đã vô tình bỏ qua!!!
Hãy quan tâm nhiều hơn đến những hành động hoặc cử chỉ của bạn bè để có thể an ủi đúng lúc hoặc đôi khi bạn chỉ cần im lặng và lắng nghe.
Hãy tha thứ cho bạn bè và đừng đòi hỏi quá nhiều hoặc yêu cầu quá mức đối với bạn bè.

Đừng nên mang sự đáng thương của mình ra để biện hộ cho hành động của mình.
Đừng nên bắt bạn bè phải khao mình nhiều mà hãy trả tiền cho những cuộc vui vừa với túi tiền của mình. 1 quy luật bất thành văn trong tất cả các mối quan hệ là có qua thì phải có lại.
Đừng vì lợi ích của bản thân mà bỏ rơi bạn bè.
Đừng nên khóc vì những người bạn lừa dối mình mà hãy mạnh mẽ lên.Vẫn còn nhiều người đáng để ta rơi nước mắt hơn! .......

Định mệnh đã đưa ta về tình bạn

1. Bạn đã chỉ cho tôi biết ý nghĩa thực sự của tình bạn.
2. Bạn luôn luôn nói những điều mà tôi muốn nghe.
3. Bạn không bao giờ bỏ rơi tôi.
4. Sự chân thật tuyệt đối của bạn đã giúp cho ngọn lửa tình bạn cháy mãi.
5. Tình cảm của bạn làm tôi xúc động, và cảm xúc tuyệt vời ấy sẽ còn mãi.
6. Khi ở bên bạn, tôi mới thật sự là tôi.
7. Tôi có thể nói với bạn bất cứ điều gì và bạn sẽ không chê cười.
8. Mỗi khi nghĩ đến bạn, trong tôi lại đầy ắp những cảm xúc tuyệt vời.
9. Bạn đã làm cho tôi cảm nhận được những điều mà tôi chưa bao giờ cảm nhận được trước đó.
10. Mỗi khi tôi nhìn bạn, tôi lại thấy hồi hộp lạ thường.
11. Bạn luôn là chủ đề trong những giấc mơ của tôi.
12. Bạn có một khả năng hài hước tuyệt vời.
13. Bạn luôn có những ý tưởng thật lãng mạn và thú vị.
14. Bạn làm những điều tốt đẹp cho tôi hơn là tôi đáng được nhận.
15. Khi bạn và tôi cùng nhau, chúng ta có thể làm được điều kỳ diệu.
16. Bạn và tôi rất "hợp rơ".
17. Bạn luôn có ý nghĩa trong cuộc sống của tôi.
18. Bạn đơn giản và bình dị.
19. Bạn là người đã mở cửa trái tim tôi.
20. Và dĩ nhiên tôi mến bạn vì sự thông minh của bạn.

Những chiếc vỏ kẹo cao su

Tôi luôn ao ước sẽ có một tuổi thơ thật đep với những người bạn tuyệt vời mà tôi không hề nhớ rằng tôi đã có một tuổi thơ đẹp đến thế nếu không gặp lại cậu ấy...

Cứ mỗi lần đọc những câu chuyện viết về tuổi thơ trên sách báo tôi lại càng khao khát đuợc như họ. Tôi luôn thắc mắc tự hỏi '' Sao tuổi thơ của họ đẹp thế '','' Sao tôi lại không có tuổi thơ đẹp như vậy ... ?'' Và rồi tôi đã biết ''Tôi là người hạnh phúc ''... Tuổi thơ của tôi đã đi xa nay bỗng trở về gõ cửa tâm hồn tôi, tôi đã bàng hoàng, ngỡ ngàng và giật mình vì tôi không thể ngờ tuổi thơ của mình lại tuyệt vời đến thế. Cậu ấy đã xuất hiện -tuổi thơ trong tôi đã quay về ...

Đã mười năm kể từ ngày tôi xa quê,xa mọi thứ gắn bó lúc nhỏ và xa cậu ấy. Cái ngày ấy tôi còn nhỏ lắm, cậu ấy cũng vậy. Tôi chẳng còn nhớ đã quen cậu ấy như thế nào, chơi với cậu ấy từ khi nào... chỉ còn nhớ, nhớ rất rõ rằng tôi và cậu ấy đã rất thân nhau. Ngày nào cậu ấy cũng sang nhà và rủ tôi đi nhặt những chiếc vỏ kẹo cao su. Chắc mọi người chẳng ai còn nhớ về loại kẹo ấy nữa,còn đối với tôi đó là thứ không thể quên được .Những chiếc kẹo ấy có hai lớp vỏ, lớp bên ngoài có nền màu xanh, vàng, đỏ với hình những quả bóng tròn to nhỏ khác nhau, lớp vỏ bên trong bọc trực tiếp cái kẹo là mảnh giấy trắng nhỏ được in hình những người máy nhỏ xíu,đẹp đẽ và sống động. Nhà tôi ở ngay cạnh Nhà Văn Hóa,nơi mà nhiều người ra vào và những chiếc vỏ kẹo cũng rất nhiều .Cậu ấy ham mê người máy và ham mê vẽ .Chính vì vậy những chiếc vỏ kẹo với những người máy hùng dũng luôn là chủ đề để cậu ấy vẽ. Từ một người máy mẫu nhỏ xíu bằng đốt ngón tay cậu ấy đã tạo ra một bản sao to cao bằng cả bàn tay người lớn. Cứ mỗi lần vẽ xong cậu ấy lại sang khoe ngay với tôi để được một độc giả trung thành là tôi khen: ''Chà, cậu vẽ đẹp thật''. Những lúc như thế Hùng luôn cười hạnh phúc và rất mãn nguyện với tác phẩm của mình .

Ngày tháng cứ trôi đi với những lần đi nhặt vỏ kẹo, nhặt những chiếc lá khô về đốt hay những khi hai đứa hý hoáy chui trong gầm giường để thử ánh sáng của chiếc đèn pin nhỏ... Chúng tôi luôn vui vẻ,luôn bên nhau. Trong hai cái đầu thơ dại ấy chẳng bao giờ tồn tại ý nghĩ: ''Rồi một ngày nào đó sẽ phải xa nhau và không còn nhớ về nhau nữa !''. Con nhóc sáu tuổi là tôi đã đi xa mà chẳng thèm chào cậu ấy một câu. Mười năm với không một lá thư,không một lần gặp mặt... Tôi đã quên mất sự hiện diện, sự tồn tại của cậu ấy trên cuộc sống này. Tôi đã quá vô tâm,quá lạnh lùng với tuổi thơ để rồi đã bất ngờ,đã hạnh phúc khi gặp lại cậu ấy. Cả hai đều đã khác,đã không còn là những đứa bé sáu tuổi mà đã trở thành cô cậu mười sáu tuổi .

Giờ đây,hơn bao giờ hết tôi luôn thấy mình hạnh phúc vì cũng như những người đã viết về tuổi thơ của mình tôi cũng tự hào và tự hào hơn thế bởi tôi biết:' 'Tuổi thơ của tôi cũng rất đẹp!''. Thời gian đã trôi đi và chẳng bao giờ quay trở lại nhưng nếu có một điều ước tôi sẽ ước được quay lại ngày xưa ấy để được cùng cậu ấy nhặt những chiếc vỏ kẹo cao su...

Dù bạn sống trong môi trường nào, dù bạn ở đâu, bạn cũng luôn có một thời thơ ấu với những kỷ niệm ngọt ngào, ấm áp. Tôi tin chắc là vậy bởi cũng giống tôi, tuổi thơ của bạn đã được cất ở một góc nhỏ nào đó trong trái tim mà bạn đã quên mất nó - một phần rất đẹp, rất quan trọng trong cuộc đời mình. Hãy tìm lại nó nhé, chắc chắn bạn sẽ thấy hạnh phúc vì bất ngờ đấy!

Màu sắc của tình bạn

Xưa rất là xưa,khi màu sắc của thế giới đã đựơc phân chia.Tất cả tranh cãi nhau,ai cũng cho mình là màu đẹp nhất,quan trọng nhất,hữu dụng nhất.

Xanh lá cây nói :

"Rõ ràng tớ là quan trọng nhất.Tớ là màu của sự sống,của hi vọng.Tớ được chọn cho cỏ cây,hoa lá.Không có tớ,các loài động vật sẽ chết hết.Nhìn những vùng đồng quê kia kìa,rồi các cậu sẽ thấy tớ quan trọng như thế nào."

Xanh dương cắt ngang :

"Cậu chỉ nghĩ về đất đai thôi,hãy nghĩ về bầu trời và biển cả.Nước là sự sống và đựơc tạo bởi những đám mây kia.Bầu trời tạo khoảng cách , hòa bình và sự yên tĩnh.Không có tớ,cậu chẳng là gì cả."

Màu vàng lắc đầu :

"Cả hai cậu đều nghiêm trọng quá.Tớ mang tiếng cừơi,sự hân hoan và ấm áp đến thế giới này.Mặt trời màu vàng,mặt trăng màu vàng,cả các vì sao cũng màu vàng nốt.Mỗi khi nhìn một bông hoa hướng dương như là cả thế giới đang cười.Không có tớ hả,sẽ chẳng có sự vui tươi.

Màu cam la lớn:

"Tớ là màu sắc của sức khỏe và sự mạnh mẽ.Tớ có thể hiếm nhưng quý giá,tớ tạo ra những thứ cần thiết cho con người.Tớ mang những sinh tố quan trọng nhất.Thử nghĩ về cà rốt,bí đỏ,cam,xoài,và đu đủ xem.Tớ không ở ngoài suốt ngày,nhưng khi tớ xuất hiện lúc bình minh hay hoàng hôn,vẻ đẹp của tớ hấp dẫn đến nỗi chẳng ai nghĩ đến các cậu."

Màu đỏ không chịu nổi nữa và hét to:

" Tớ mới là người đứng đầu đây nè. Tớ là máu - máu của sự sống ! Tớ là màu của nguy hiểm và dũng cảm.Tớ sẵn sàng đấu tranh cho mục đích của mình.Tớ mang lửa và máu.Không có tớ,cả thế giới này sẽ trống trải như mặt trăng ấy.Tớ,màu của tình yêu nồng cháy,của hoa hồng đỏ thắm,của ngọn lửa mãnh liệt."

Màu tím đứng dậy và trịnh trọng nói:

" Tớ là màu của hoàng gia và sức mạnh.Các vị vua,thủ lĩnh hay các giám mục luôn luôn chọn tớ vì tớ là biểu tượng của quyền lực và sự khôn ngoan.Người ta không hỏi tớ! Họ chỉ lắng nghe và tuân theo."

Cuối cùng màu chàm lên tiếng,nhỏ nhẹ hơn nhưng màu khác,nhưng với sự cứng rắn hơn trong từng lời nói:

"Coi tớ đây.Tớ là màu của sự im lặng.Khó có thể nhận ra tớ,nhưng nếu không có tớ,tất cả các cậu đều trở nên nông cạn.Tớ tượng trưng cho suy nghĩ và phản xạ,lúc tảng sáng hay về chiều và màu nứơc thẳm.Các cậu cần tớ cho sự cân bằng và tương phản,trong cầu nguyện và sự hòa bình."

Và như vậy mỗi màu sắc quả quyết màu của mình là đẹp nhất.Họ tranh cãi lớn hơn và lớn hơn.Đột nhiên,một tiếng sét bất chợt vang lên.Mưa bắt đầu rơi nặng hạt.Các màu sắc rung rẩy,xích lại gần nhau để bớt sợ.

Giữa lúc sấm sét ầm ĩ,mưa lên tiếng :

"Lũ màu sắc các người thật ngu ngốc,đấu đá lẫn nhau để chứng tỏ mình nổi trội hơn những kẻ khác.Các người không biết rằng mỗi một cá thể đựoc tạo ra bởi một lý do đặc biệt,duy nhất và khác biệt ư? Hãy nắm lấy tay nhau và đến đây."

Làm theo lời của mưa,các màu sắc liên kết lại và nắm lấy tay nhau.

Mưa tiếp tục:

"Bắt đầu từ bây giờ,khi trời mua,mỗi màu sắc sẽ trải dài dọc bầu trời trong một chiếc vồng lớn để nhắc nhở các ngươi nên chung sống với nhau trong hòa bình.Cầu vồng là sự hiện diện của hi vọng cho ngày mai."

Và như vậy,cứ mỗi khi mưa tạnh,cầu vồng lại xuất hiện để nhắc chúng ta nhớ và cảm ơn đến những người khác.

Một điều nhỏ

Một ngày kia, Mark đang trên đường từ trường trở về nhà sau buổi học. Dọc đường cậu thấy một cậu bé cũng trạc tuổi như cậu đang đi phía trước làm rớt bọc đồ mang trên vai, trong đó rơi ra rất nhiều sách vở, còn có cả hai cái áo len, một đôi găng tay, một cây gậy chơi bóng chày và một máy thu băng.

Mark giúp cậu ta nhặt các thứ vung vãi trên đường. Và do cả hai cùng đi về một hướng nên Mark mang giúp cậu ta một ít đồ đạc. Vừa đi vừa nói chuyện, Mark được biết cậu ta tên Bill, rất mê các trò chơi điện tử, đang gặp phải rất nhiều rắc rối (học dở tệ) với các môn học ở trường, và vừa chia tay với bạn gái.

Theo con đường họ đến nhà Bill trước, Mark được cậu ta mời vào nhà uống nước và xem một số bộ phim truyền hình. Buổi trưa hôm đó trôi qua tương đối dễ chịu với những trận cười đùa nho nhỏ và những cuộc nói chuyện tâm tình.

Sau đó Mark trở về nhà. Từ đó cả hai tiếp tục gặp nhau, thỉnh thoảng ở trường hoặc cùng đi ăn trưa... Rồi cả hai cùng đậu tốt nghiệp cấp II, cùng vào một trường cấp III và vẫn giữ mối quan hệ bạn bè trong suốt thời gian nhiều năm sau đó.

Khi những năm dài đằng đẵng ở trường trung học kết thúc, ba tuần lễ trước ngày tốt nghiệp, Bill bảo rằng cậu có chuyện cần nói với Mark. Bill nhắc lại cái ngày cách đây nhiều năm khi họ lần đầu tiên gặp nhau trên đường đi học về.

"Có bao giờ cậu tự hỏi vì sao tớ mang vác quá nhiều thứ về nhà vào ngày hôm đó không?", Bill hỏi và rồi tự giải đáp: "Bữa đó tớ dọn dẹp sạch sẽ ngăn tủ cá nhân tại trường vì tớ không muốn để lại một đống hỗn độn cho người sử dụng sau tớ. Tớ đã đánh cắp một số thuốc ngủ của mẹ và hôm đó là lúc tớ đang trên đường về nhà để tự tử.

Nhưng sau khi gặp cậu, nói chuyện cười đùa với cậu, tớ đã nhận ra rằng nếu tớ tự giết chết mình, tớ sẽ mất cơ hội vui đùa như đã có với cậu và có thể sẽ còn mất rất nhiều cơ hội sau đó nữa. Cậu thấy đấy Mark, khi cậu giúp tớ nhặt những đồ vật rơi vãi trên đường ngày hôm đó, cậu thật ra đã giúp tớ còn nhiều hơn thế nữa. Cậu đã cứu sống cuộc đời tớ".

Chuyện về một bữa sáng

Con hẻm đối diện một trường đại học, sáng nào cũng khá ồn ào. Trong hẻm người ta bán đồ ăn sáng, có đủ loại: cơm tấm, hủ tiếu, phở, xôi, bánh mì... Tùy nghề nghiệp, sở thích, túi tiền mà mỗi người có sự lựa chọn khác nhau...

Sáng nào tôi cũng thấy có hai sinh viên, chắc là bạn cùng phòng trọ, ra đầu hẻm mua bánh mì. Họ học trường đại học bên kia đường. Áo đồng phục, một tay xách cặp, tay kia cầm ổ bánh mì, họ cùng qua đường, khuất trong làn xe ngược xuôi tất bật.

"Bữa sáng là bữa của vua...". Tivi cũng tuyên truyền rằng mọi người nên ăn sáng để lấy sức lực cho một ngày làm việc, lao động, học tập vất vả. Tôi vốn quen dậy trễ, ăn sáng vội vàng, qua loa, cốt để xế trưa mắt không hoa, bụng không đói. Bữa sáng chỉ có thế, thành một thói quen, một nhu cầu hay đơn giản chỉ vì sợ không ăn sáng sẽ bị mẹ mắng.

Một sáng nọ tôi dậy sớm, thủng thẳng ra đầu hẻm mua bánh mì. Thành phố buổi sáng không khí còn thoáng mát, nắng chỉ mới khẽ chạm chân lên những tán lá, nhẹ nhàng như vỗ về ai.

Lại thấy hai sinh viên từ trong hẻm đi ra. Họ dừng lại bên xe bánh mì. Nhưng một cậu hơi lúng túng: "Cậu mua đi. Tớ không ăn đâu". Cậu kia ngạc nhiên: "Sao lại thế?". Rồi như chợt nhớ ra, cậu "à" lên một tiếng. Nhận thấy ổ bánh của mình, cậu nhanh nhẹn bẻ ra làm đôi và đưa một nửa cho bạn: "Chia đôi nhé! Hạt muối bé tí khi cần còn xẻ đôi được, huống chi ổ bánh to đùng này". Cậu nháy mắt, cười hồn nhiên.

Hai người, vẫn áo đồng phục, tay xách cặp, mỗi người cầm nửa ổ bánh, sánh vai nhau qua đường. Tôi bồi hồi trông theo. Nếu như lúc nãy cậu sinh viên kia không bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn mà bỏ tiền mua thêm một ổ khác, có lẽ tôi đã không ngơ ngẩn đến vậy. Ánh mắt ấm áp, nụ cười gần gũi ấy đã gửi lại một điều gì đó khiến bữa sáng tưởng quen bỗng hóa lạ lùng, tôi như vừa khám phá một điều gì bấy lâu nay mình chưa từng nghĩ đến.

Cũng một bữa ăn sáng, có người chỉ no bụng, có kẻ lại ấm lòng.

Bài học cho tình bạn

Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ mười sáu . Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn...

Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình:

-Chán quá đi...Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn...!!!

Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói:

-Bạn ơi...Hãy thả tôi về với biển...Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra mình...Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên...!!!

Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói:

-Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng...hãy cho ta một lời khuyện trước đi...Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây!

Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng:

-Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi...

Chú bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào...Chú còn mải suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói...

Những kiểu thể hiện tình yêu của 9X

Chuẩn bị 30 quả bóng bay rực rỡ để "nâng" đôi nhẫn khắc tên hai người lên ban công nhà nàng tối nay, Việt mơ màng nghĩ đến khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc của người yêu. Dịp Valentine, giới "teen" đã nghĩ ra vô số cách thể hiện tình cảm.

Sáng nay, Thanh Hằng (lớp 10, trường TPPT Yên Hòa) vội vàng đạp xe đến cửa hàng lưu niệm quen thuộc ở khu Nghĩa Tân để mua quà tặng "người ấy" nhân ngày Lễ tình yêu. Chen lấn mãi mới vào được khu bày gấu bông, mắt cô bé dừng lại ở chú gấu trắng, tai hồng gắn kèn chữ "Love", bên trong là hạt xốp mềm mại với giá 85.000 đồng.

Ưng ý với món quà, Hằng mỉm cười mãn nguyện rồi chạy đi chọn lớp giấy gói màu vàng, kèm chiếc nơ màu trắng bạc xinh xắn... Vào dịp Lễ tình yêu, các shop lưu niệm ở các khu gần nhiều trường học như Khương Thượng, Nghĩa Tân, Đội Cấn... (Hà Nội) lại đông ngịt. "Thượng đế" trong khoảng thời gian đặc biệt này chủ yếu là các cô cậu tuổi ô mai.


Đắn đo chọn quà cho bạn. Ảnh: Hoàng Lan

Những đôi yêu nhau có vô vàn cách thức để bộc lộ tình cảm. Những cặp còn đang trong tình trạng "chưa dám công khai" thì sợi dây tơ hồng hiệu nghiệm nhất chính là chiếc ngăn bàn thân thuộc.

Để tránh gây "xôn xao" cư dân cùng lớp, các cô cậu tuổi ô mai phải hẹn hò, ra "chiếu mật thư" cách đó mấy hôm. Chỉ cần vài ký tự mật mã riêng, Hải Yến (THPT Lương Thế Vinh) đã hiểu ý cậu bạn cùng bàn: "14/2 đằng ấy nhớ đi học sớm hơn ngày thường nhé". Như năm ngoái, cô bé hồi hộp chờ món quà dễ thương và lời chúc để sẵn nơi thân thuộc ấy.

Khác với tình huống trên, nhiều đôi lại được bạn cùng lớp làm "xúc tác". Các bạn lớp 8 THCS Lê Quý Đôn đã lên kế hoạch "tác thành" cho các cô, cậu cùng lớp vào dịp Valentine năm nay. Lớp trưởng Thái An là "tổng đạo diễn" chương trình, lên kế hoạch sắp đặt người ở sân thể dục kết nhẫn cỏ, chuẩn bị nhạc, nến, bánh kẹo... Tối nay, khi nhạc được bật lên cũng là lúc "lễ tác hợp được chính thức bắt đầu".

Yêu cậu bạn cùng lớp nhưng đôi khi bực mình vì bị chàng chê là "hay dỗi", Vân Khánh THPT Nguyễn Trãi đã nghĩ ra một món quà độc đáo bằng cách nhờ anh trai chuyên về đồ họa thiết kế cho 12 "phiếu yêu cầu" có hình trái tim hồng. Thế là khi giận hờn nhau, cô và bạn trai có thể ghi vào phiếu tất cả những yêu cầu và "đối phương" buộc phải thực hiện.


"Mở quà ra, em nhé". Ảnh: Hoàng Hà

Để làm cho người yêu bất ngờ, Quốc Việt (lớp 12 THPT Lê Quý Đôn) đã chuẩn bị sẵn 30 quả bóng bay để "nâng" chiếc nhẫn đôi có khắc tên mình và cô bạn gái. Việt đã chọn giờ "vàng" để gọi điện thoại cho người yêu ra ban công đón nhận tình yêu của mình. "Chắc chắn nàng sẽ cảm động lắm". Việt mơ màng nghĩ đến khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc của người yêu.

Chưa làm ra tiền nhưng 9x vẫn có thể "sắm" được những món quà khá sang. Lý do là ngày lễ tình yêu tương đối gần với dịp Tết nên các "teen" khá rủng rỉnh tiền "lì xì".

"Em không xin ba mẹ vì muốn tự mình mua quà tặng bạn ý. Ai lại xin tiền cho tình cảm bao giờ", Thành An THPT Nguyễn Trãi nhoẻn miệng cười khi nói về món quà bí mật.

"Thực đơn" cho Valentine năm nay của thế hệ 9x khá đa dạng. Có đầy đủ các mặt hàng từ đồ "handmade" như khăn len, thiếp giấy hay vòng đeo đến những đồ truyền thống như chocolate, hoa hồng. Những món hàng phục vụ các thượng đế tuổi "xì tin" có nhiều mức giá khác nhau. Chỉ với 20.000 đồng là có thể mua được một món quà ý nghĩa. Với những "teen" có mức tài chính khá hơn thì có thể mua những món quà lên tới vài trăm nghìn.

"Năm nay, mặt hàng được các bạn tuổi "teen" ưa chuộng nhất là gấu bông và chocolate. Những món quà này tặng con trai hay con gái đều được. Hàng thiếu, chúng tôi phải nhập liên tục về", anh Hùng, chủ cửa hàng lưu niệm "Quả táo vàng" (Nghĩa Tân) cho biết.

Thanh Hưng - Hoàng Lan - VnExpress

Valentine & người độc thân

Gần đến Valentine, nhìn những đôi tình nhân "tay trong tay" ráo riết chuẩn bị quà cho nhau, bạn cảm thấy "tội nghiệp" cho chính mình?

Rồi bạn cầu mong ngày 14/2...đừng bao giờ đến? Sao lại sầu não như vậy, còn cả khối kế họach đang chờ những người độc thân như chúng ta thực hiện trong ngày Valentine cơ mà! Hãy cùng lướt sơ...5 kế hoạch nhé, bạn có thể chọn 1 trong 5 để vui vẻ trong ngày Valentine, dù vẫn đang một mình!

1. Thành lập một "hội độc thân" trước ngày Valentine

Trước 14/2, hãy "kêu gọi" những ai đang đồng cảnh ngộ với bạn. Sau đó các bạn hãy cùng ngồi "chia sẻ" với nhau trong giây lát rồi bỏ hết tất cả những muộn phiền, coi như mọi việc đã qua và "lên lịch" thật hoành tráng trong ngày 14/2. Có thể các bạn sẽ cùng nhau đi xem phim, đi ăn uống họăc chí ít cũng đi dạo phố để ngắm những đôi tình nhân khác.(^^).Bạn sẽ không cảm thấy cô độc vì còn nhiều người... giống mình. Có thể bạn sẽ thấy độc thân còn thú vị và vui hơn là "có cặp có đôi" nữa đấy!

2. Mở..."dịch vụ" kinh doanh (giao phát quà, bán hoa, thiệp, sô cô la...)

Hãy tận dụng cơ hội này để kinh doanh nào! Mở dịch vụ giao phát quà tận nơi, hoặc bán hoa, thiệp, sô cô la chẳng hạn! Bạn sẽ rất hạnh phúc khi nhìn thấy nét mặt rạng rỡ của người nhận cũng như nét mặt hài lòng của những người đặt hàng. Bạn sẽ quên đi nỗi buồn cá nhân lúc nào không hay! Sau dịp này, bạn sẽ có thêm kinh nghiệm trong kinh doanh và đựơc liên hoan một buổi đã đời với bạn bè nhờ vào số tiền lời kiếm được.

3. Đi chơi cùng...ba mẹ

Hãy "hâm nóng" lại tình cảm gia đình bằng cách làm nũng ba mẹ, đòi ba mẹ cho đi chơi cùng trong ngày Valentine . Vì niềm hạnh phúc chung của ba mẹ chính là bạn nên họ sẽ thấy rất vui khi có bạn bên cạnh nữa đấy! Valentine cũng là ngày của ba mẹ mà (^^). Do đó, có thể bạn sẽ đựơc ba ẹm dẫn đi ăn, được mua quà (y như lúc còn bé vậy ^^). Vui ơi là vui! Vậy thì tại sao bạn lại buồn vì đến giờ vẫn chưa tìm được "người ấy"? Chuyện đó không quan trọng bạn ạ! Quan trọng là bây giờ bạn chợt nhận ra ba mẹ yêu thương mình biết dường nào.

4. Rủ người bạn thân khác phái (cũng đang độc thân) đi cùng (^^)

Kế họach này có vẻ lạ và thú vị đây, nhưng lỡ...ngừơi bạn ấy hiểu lầm thì sao? Không sao, hãy giải thích rõ và nói chi tiết kế họach của bạn, người bạn ấy sẽ hiểu. Đi như vậy sẽ làm bạn quên đi cảm giác "một mình", đồng thời cả hai bạn có dịp hiểu nhau hơn khi cùng chia sẻ sở thích và quan niệm sống. Mặt khác, sẽ không ai chọc bạn là "kén quá nên ế" khi họ mắt tròn mắt dẹt thấy bạn "tay trong tay" với 1 anh chàng/cô nàng (dù chỉ là hiểu lầm ^^). E hèm, biết đâu được hai ngừơi sẽ "fall in love" sau dịp này thì sao?(^^)

5. Ngồi xem tivi, online tại gia, chờ đón bất ngờ đến

Hãy ở nhà xem tivi hoặc online. Biết đâu có một ai đó chuẩn bị gọi điện thoại cho bạn, tặng một tấm thiệp điện tử dễ thương cho bạn, hoặc giao quà đến tận nhà cho bạn thì sao? Nothing impossible! Vì vậy, hãy cứ mong chờ một "phép màu" xảy ra! Cho dù người tặng quà cho bạn không phải là người trong mộng của bạn đi chăng nữa thì bạn cũng vẫn có cảm giác hạnh phúc vì mình đựơc quan tâm. Một buổi tối ấm áp trong chăn, uống 1 tách sữa nóng và ngồi trước màn hình tivi. Ôi! Còn gì tuyệt vời bằng! Sắp có bất ngờ cho bạn rồi kìa, chuẩn bị nha!(^^)

Chúc bạn có một ngày Valentine vui vẻ dù chưa có "ngừơi ấy" nhé!

Cùng nhau nói lời yêu thương!

Hai bạn là một cặp đẹp đôi? Năm 2007 trôi qua với tình yêu của hai bạn thế nào?

Dù có buồn não ruột, giận hờ hay chiến tranh lạnh thì mọi thứ cũng qua rồi. Năm mới và ngày valentine chính là lúc để hai bạn cùng nhìn lại và dành cho nhau những lời tốt đẹp từ trái tim. Tại sao không cùng nhau viết ra giấy những điều sau và tặng cho nhau nhỉ?


Mỗi người một tờ giấy riêng, viết cùng lúc, không được nhìn. Viết xong thì trao đổi cho nhau rồi đọc thật lớn những điều người kia viết.

10 điều tớ thích cậu.

1.Tớ thấy cậu xinh nhất/”hand some” nhất là khi :................

2. Đức tính ở cậu mà tớ thích nhất là :...................................

3.Tại sao tớ lại chọn cậu chứ không phải ai khác?................

4.Cậu tuyệt vời nhất trong mắt tớ ngay cả khi :....................

5.Việc làm ý nghĩa nhất mà cậu đã làm cho tớ là :................

6.Nếu có kiếp sau, tớ vẫn muốn cậu là “ấy ơi” của tớ vì :...........

7.Lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tớ ấn tượng nhất là :......................

8.Câu nói của cậu mà tớ thích nhất :............................................

9.Cử chỉ của cậu khiến tớ “rung rinh” nhất :...............................

10.Và cuối cùng, điều mà tớ muốn nói với cậu lúc này là :...................................

Ví dụ đây nè :

1.Tớ thấy cậu xinh nhất/”hand some” nhất là khi : chun chun cái mũi hin, xoa xoa tay tớ và kêu “hừ hừ” những khi mùa đông lạnh buốt!

2. Đức tính ở cậu mà tớ thích nhất là : dũng cảm! Cậu đã luôn đấu tranh với cái xấu, cho dù chỉ là một cô gái bình thường và sau đó sẽ bị một vài đứa bạn xấu xí ghét.

3.Tại sao tớ lại chọn cậu chứ không phải ai khác? Vì cậu đặc biệt và là duy nhất.

4.Cậu tuyệt vời nhất trong mắt tớ ngay cả khi : ăn một cây kem mà bị dính nhoe nhoét ở hai mép (hic!).

5.Việc làm ý nghĩa nhất mà cậu đã làm cho tớ là : không bao giờ rời xa tớ và luôn có mặt khi tớ cần. Không hỏi quá nhiều khi tớ buồn mà nhẹ nhàng ngồi cạnh bên tớ.

6.Nếu có kiếp sau, tớ vẫn muốn cậu là “ấy ơi” của tớ vì : không ai hiểu tớ và khiến tớ yêu hơn cậu. Chắc chắn đấy!

7.Lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tớ ấn tượng nhất là : dáng đi hấp tấp, cầm gì cũng làm rơi tứ tung vì bận rộn và gấp gáp ( tớ đã chẳng phải nhặt hộ cậu chồng sách vương vãi đó sao?)

8.Câu nói của cậu mà tớ thích nhất : “Con trai “kute” nhất là khi trí tuệ được thăng hoa.”

9.Cử chỉ của cậu khiến tớ “rung rinh” nhất : véo nhẹ vào dái tai của tớ(^^).

10.Và cuối cùng, điều mà tớ muốn nói với cậu lúc này là : Mong cho hai đứa mình sẽ mãi may mắn, hạnh phúc và luôn vui vẻ khi có nhau.