Em không trách anh đâu

Em không trách anh …

Đó là điều em chẳng bao giờ có thể biết được , cả những giây phút cuối cùng của ngày hôm qua – cho một cuộc viếng thăm của em và anh … và có lẽ là lần cuối cùng .
Nếu như có quyền thay đổi cái định mệnh em sẽ không cho sự hội ngộ ấy xảy ra,thà rằng đừng bao giờ biết nhau trên cõi đời này ,có lẽ … ..sẽ tốt hơn .

Nhưng giờ đây, tất cả những điều ấy bỗng thành vĩ thường mà cả hai người chúng ta đều ước ao thôi phải không anh , Bởi ai đã vô tình vun xới cho cây tình yêu ấy,ai đã vô ý thắp ánh mặt trời trong khu vườn tình ái …em từng cầu mong chính mình là kẻ ngộ nhận nhưng đã muộn màng khi tình cảm đã có một chỗ đứng .

Chẳng phải tình yêu, em biết điều đó, nhưng xin lỗi anh , em đã không còn coi anh là bạn nữa rồi , em chỉ biết rằng cứ mỗi ngày nhiều thêm em cứ chờ bước chân anh đi qua nơi khu vườn có rặng tường vi em trồng, chờ nụ cười sáng bừng thay cho cả những tia nắng nhác lười …., và … em chờ anh .
em không hiểu nỗi nhớ của con người ta được tạo ra bằng hợp chất gì, chỉ đơn giản là nhớ một người không cần có lý do !!

Em yêu những con phố dài ,ta tập yêu những hàng cây trong ấy .
Em yêu những khúc tình ca êm ái du dương , ta tập viết vời ca khúc rồi hát tặng cho nhau nghe.
Em say sưa kể cho ta nghe về những con phố dài em đã di qua trong giấc mơ, bao nhiêu giấc mơ em kể là bấy nhiêu bức vẽ em đã vẽ tặng anh, trong đó có hết những con phố khác nhau mà em đã tưởng tượng ra , những con phố mùa đông sương mờ trắng xoá , những con phố xếp đều hàng cây vàng ươm đứng cuộn mình lại trong một tiết cuối thu, hay một trời đỏ rực trên nền phố hạ khô ròn …tất cả chỉ dành cho những giấc mơ của em thôi . Và em muốn chia sẻ nó cho anh.

Nhưng em không thể nhìn thấy những điều ấy , anh giống như một người vẽ truyền thần cho những giấc mơ không có tuổi của em.
Và từ bao giờ những bước viếng thăm của cô gái có một tâm hồn trong veo với chàng nghệ sĩ không tên đã thành một điều hiển nhiên như mỗi ban mai chim hót , và cũng từ bao giờ ta yêu những giấc mơ ,những con phố ,những bản tình ca và …ta yêu nhau .
Rồi anh tặng cho em một khung trời ngập những ngọn cỏ đang nhảy múa bằng những câu thơ ...Chắc anh không còn nhớ nữa...

Anh xếp tay mình thành muôn ngọn cỏ
Giữa một khung trời êm dịu trở tuổi thơ
Ánh mặt trời rụng xuống như trong giấc mơ
Và em nghe không? ngọn cỏ mềm đang múa
….

Đó là những dòng cuối cùng anh gửi cho em trước khi em đi phẫu thuật, có thể lắm anh nhỉ ?
Giá như anh nhìn thấy sự vui mừng của em khi ấy , em muốn đc ôm anh thật chặt, muốn đc nói với anh nhiều hơn là câu ngắn ngủn “em đi anh nhé” …
Rồi anh hái tặng em một đoá tường vi trước khi chiếc xe đưa em vút đi .Em quay lại cười phía ấy , phía mà em biết anh đứng đó .

Và rồi yên bình đã đến bên em như những tháng ngày ta đã cầu nguyện .Em đã vượt qua ca phẫu thuật thành công .

Rồi em quay trở về vườn tường vi vẫn những ngón tay mướt trên ấy ,nhưng anh không còn nụ cười cũ nữa , anh quay lại thăm em, cùng với những bức tranh của đôi ta ngày xưa
anh trả lại nó cho em và nói rằng vài ngày nữa anh sẽ bay,…trong cái khoảng khắc ấy em thấy mình giống với những ngọn cỏ vô tri kia .
anh nhìn em . Anh khóc , và lần đầu tiên em thấy những giọt nước mắt của anh, mà không, đó không phải giọt nước mắt của anh , chỉ là giọt nước mắt của đôi mắt anh đang mang thôi phải không …Vì với em....chưa bao giờ anh khóc…
Lời xin lỗi là điều cuối cùng anh để lại trước khi anh vụt chạy đi …..

Và rồi anh đi, như chưa bao giờ biết đến khu vườn tường vi ,như chưa bao giờ biết ….. em yêu anh ……

Trơ lại phía em một nốt lặng của bản nhạc dang dở viết cho anh,trơ lại một khoảng tối trong bức tranh phố giao mùa …vẽ tặng cho anh
em biết, biết anh đã nguôi hết những ước mơ về phố về những hàng cây và về những ngọn cỏ múa … và biết anh rồi sẽ quên em …
em chưa từng nghĩ mình sẽ trách anh vì thế vẫn còn lời xin lỗi của anh để lại chờ một ngày anh đến nhận .
Vẫn còn một người vẫn chờ ngày anh đi qua để vẽ lại những giấc mơ …

Và bây giờ thì chính em sẽ vẽ cho mình giấc mơ ngày anh quay lại ….cho riêng em mà thôi ….

0 nhận xét: